Source – Google

#1 Giấc mơ nào cũng cần can đảm để thực hiện

Tôi học được rằng mỗi chúng ta đều có những giấc mơ lớn, nhưng không phải ai cũng đủ can đảm để theo đuổi giấc mơ ấy, đặc biệt là khi giấc mơ đó phải đánh đổi cả đời người.

Source: Google – Chris khi còn là một cậu bé với ước mơ bay vào không gian, và con tàu là chiếc thùng carton

Chris là một người ham học hỏi, khiêm tốn, hài hước, thú vị và sâu sắc. Một người con của đất nước Canada, người gánh trên vai niềm tự hào dân tộc khi ông là người Canada duy nhất ở thời điểm đó trở thành du hành gia.

Câu chuyện theo đuổi giấc mơ của Chris khiến cho tôi phải suy ngẫm khá lâu khi đọc quyển sách này. Tôi gần như bị “ám ảnh” bởi hình ảnh cậu bé Chris nhỏ xíu trong thùng carton, đang tưởng tượng bản thân bay vào không gian, sự ám ảnh đấy với riêng tôi là một sự thức tỉnh cho cơn ngủ mê của chính mình, theo một hướng vô cùng tích cực. Bởi vì, Chris đã nỗ lực bước từng bước tiến về giấc mơ của ông, một giấc mơ xứng đáng cho cả một đời cố gắng. Ông viết trong lời tựa của sách rằng, chuyến bay đi vào không gian sẽ chỉ mất 8 phút 42 giây, nhưng nó là cả một đời rèn luyện không chỉ cho ông mà là cho tất cả những ai mang sứ mệnh tìm kiếm sự sống ở bên ngoài trái đất.

8 phút 42 giây – Tôi không thể tưởng tượng được cho đến khi tìm hiểu nhiều hơn về các bài viết khác trên NASA song song khi đọc quyển sách này. Nó là sự đánh đổi giữa hai khả năng, hoặc là bạn vượt qua đường biên của trái đất và đi vào không gian, hoặc bạn sẽ bị một sự cố nào đó và biến mất giữa không trung (sự cố tàu Challenger và Columbia, trên Netflix có bộ phim tài liệu nói về sự cố này).

Tôi đã có một khoảng lặng lớn để nhìn lại mọi hành trình mà mình đã đi qua, và rằng chấp nhận những gì đã thực hiện và đã không thực hiện. Những ngã rẽ cùng với các liên kết của nó; có lẽ đến một độ tuổi nhất định, chúng ta sẽ có khả năng nhìn ra sự kết nối của từng sự kiện để tạo ra một bức tranh tổng thể – Một bức tranh về cuộc đời của chúng ta, từ khi sinh ra và nhắm mắt, đầy đủ, trọn vẹn không thiếu một mảnh ghép nào.

#2 Để trở thành một người lãnh đạo giỏi, thì trước tiên bạn phải dẫn dắt được chính mình

Điều thú vị là khi mua quyển sách này, tôi nghĩ mình sẽ được cùng tác giả đi thám hiểm không gian, được đến mặt trăng, được nhìn ngắm các vì sao hay sẽ được ngắm trái đất bé nhỏ thu mình trong không gian rộng lớn của vũ trụ.

Thế nhưng, những gì mà Chris viết đã mang lại cho tôi còn vượt cả ngoài mong đợi nữa. Đó là bài học về những gì mà chúng ta có, những người chúng ta thương, những gì đang là trong cuộc sống của ta sự trân trọng mà ta dành cho nó. Nói thật, tôi dành khá nhiều thời gian để đọc quyển sách này, vì có những đoạn tôi như nghẹn lại và phải thở, phải suy nghĩ, phải chiêm nghiệm và tự soi gương lại cuộc đời mình, tự nhìn lại mọi quyết định và sự lựa chọn của mình. Trong thế giới của tôi, những bài học của tôi là sự đón nhận và cởi mở cho cả những gì mong manh nhất, dễ bị tổn thương nhất và Chris đã nói không sót một chi tiết nào trong quyển sách này.

Tôi tin mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau khi đọc sách, và cảm nhận đó nó sẽ chạm vào từng góc nhìn rất riêng, điều đó phụ thuộc vào việc bạn đang tìm kiếm cái gì. Thứ tôi đang tìm kiếm, vô tình lại tìm thấy ở trong quyển sách này. Tôi học được cách mà Chris sống rất trọn vẹn với giấc mơ thuở nhỏ, tôi học được cách mà ông ấy vượt qua những khoảnh khắc gần như là bỏ cuộc. Ở mỗi ngã rẽ tưởng chừng như kéo ông đi ra xa khỏi giấc mơ của mình, không ngờ rằng nó lại mang giấc mơ đến gần với ông hơn. Tôi còn học được cách ông ấy sống dung hòa với tất cả mọi việc, mọi sự và mọi cá nhân khác trong công việc của ông. Hay cả khi chính bản thân ông phải đối diện với những tình huống, mà ở đó, nếu là một người chỉ biết đến lợi ích của cá nhân mình thì chắc chắn ông đã không vượt qua được bài kiểm tra cuối cùng.

Điểm thú vị khác ở bài học này đó là tính ứng dụng của nó, trong tất cả mọi khía cạnh của đời sống và trong tất cả mọi mối quan hệ mà chúng ta có. Vô tình, tôi đang ở trong giai đoạn thăng hoa của một tổ thức, nơi mà mỗi cá nhân đều là một người lãnh đạo, nơi mà sự kết nối giữa người với người được đề cao thông qua giao tiếp, sự lắng nghe và thấu hiểu chứ không chỉ là KPI hay các deadlines. Bạn có tưởng tượng được không? Tôi cũng không nghĩ là mình lại đào ra được một kho báu lớn thế khi mua quyển sách này đâu.

Những lăng kính rất đời, và những góc nhìn rất người ở đằng sau khung cửa sổ, mà ngoài kia là không gian bao la, và trái đất của chúng ta chỉ là một chấm bé xíu. Còn tôi, tôi thấy mình ở đó nhìn ngắm trái đất qua lời kể của Chris và tôi hạnh phúc và biết ơn.

#3 Be prepared – Hãy chuẩn bị/sẵn sàng

Dõi theo câu chuyện của Chris, tôi phải nể phục ông vì tất cả mọi chi tiết đều phải rất chỉn chu, ngay cả khi đó là những buổi tập huấn. Dù tôi hiểu rằng đều đó là lẽ đương nhiên vì mỗi chuyến đi thì khả năng sống còn là 50-50, thế nhưng phải thừa nhận rằng cái sự chuẩn bị đó của ông, tác động lên tâm thức của tôi khá nhiều.

Hãy luôn chuẩn bị – lời khuyên này tôi nghe nhiều lắm trên hành trình trưởng thành của mình. Có khi tôi còn tự ảo tưởng rằng mình đã chuẩn bị tốt lắm rồi cho đến khi đọc về sự chuẩn bị của Chris – tôi vỡ òa. Hóa ra lâu nay tôi chỉ toàn ăn may là chính. Tôi là đứa mau chán cho những gì lặp đi lặp lại, sự chuẩn bị của tôi thì còn tùy tình huống và trường hợp, nhưng đa phần là sẽ tùy cơ ứng biến với mọi tình huống.

Bài học này đến vừa đúng lúc tôi đang lật tung hết mọi thứ trong cuộc sống của mình, để sàng lọc, để ra quyết định và để hoàn tất. Đây là một thông điệp lớn và mạnh mẽ đối với riêng cá nhân tôi ở thời điểm này. Tôi không phải đối diện với tình huống 50-50 như Chris, nhưng qua câu chuyện của ông ấy, tôi biết phần lớn mọi thứ trong đời của mình vẫn chưa trọn vẹn như tôi muốn, ở đâu đó nó đến từ sự hời hợt của mình, sự thiếu chuẩn bị và hay đứng núi này trông núi nọ. Và tôi cũng nhận diện được rằng để chuẩn bị thật tốt thì điều kiện quan trọng nhất phải là sự hiện diện, bởi vì dù mọi thứ có đầy đủ đến đâu mà chỉ cần bạn “vắng mặt” thì nó đã không còn ý nghĩa nữa rồi.

Source – Thetreasureyou, vừa đọc vừa nhâm nhi một chút ngọt ngào – tôi cũng muốn có cơ hội để trao tặng cho các nhà phi hành gia sự ngọt ngào ấy, để họ mang theo cùng sứ mệnh của họ

4 – Mission Control

Trong các bộ phim về đề tài tàu vũ trụ, chắc hẳn chúng ta đều nghe đến Mission Control (MC) hay còn 1 cái tên khác là Houston. Xem phim thì chỉ thấy hay và gay cấn thôi, nhưng qua lời kể của Chris, tôi hình dung được cuộc sống của những người ở MC cũng vô cùng thách thức để bảo toàn sự an nguy cho các phi hành gia đang bay ngoài kia. Họ cũng phải có tinh thần thép và được đào tạo khắc nghiệt không kém. Tất cả mọi bảng biểu, chỉ số, mọi báo cáo đều phải được canh chuẩn xác từng sát na giây. Những con người vô cùng trách nhiệm để có thể làm việc ở MC.

MC theo một lăng kính khác khi tôi được tiếp cận gần đây, nó là một phương pháp quản lý nhiệm vụ trong môi trường làm việc chuyên nghiệp. Tôi đã thực hành phương pháp này được 2 năm và vẫn đang tiếp tục học hỏi và cải thiện từ nó.

Tôi đặc biệt có một niềm yêu thích với việc tìm kiếm các sự liên kết ở các sự vật, sự việc hay con người mà tôi có cơ hội được trải nghiệm. Và tôi vô tình nhận ra có một sự liên kết thú vị giữa MC-Houston và phương pháp MC mà tôi đang ứng dụng, về mặt bản chất đều là quản lý các nhiệm vụ và thao tác, chỉ khác nhau ở cách tiếp cận và quy mô. MC của tôi nó nhỏ nhỏ, đủ dùng cho cá nhân; dùng nhiều thành quen, có thể lan tỏa cho đội nhóm rồi tổ chức; rồi xa hơn nữa thì trở thành MC-Houston. Thế nhưng, để làm được điều đó thì từng cá nhân phải có mindset đó trước đã. Tôi thấy nó thú vị vì nó có liên kết với riêng tôi, nếu bạn không hiểu tôi đang nói gì thì thôi vậy. Đôi khi chúng ta sẽ có những cái niềm vui nho nhỏ, mà cũng chẳng cần người khác hiểu phải không. 🙂

5 – Tận hưởng từng khoảnh khắc và hãy vui tươi

Phi hành gia vũ trụ thì cũng là một con người đầy đủ hỉ nộ ái ố – Mời bạn xem đoạn video này cùng tôi nhé. Bài hát được Chris trình diễn từ I.S.S (trạm vũ trụ quốc tế) – Is. Somebody Singing

Chris kể trôi nổi trong khoang tàu với không trọng lực và để đánh đàn guitar là một trải nghiệm độc đáo nhất trên đời. Tôi thật sự thán phục người đàn ông này vô cùng, không chỉ bởi tất cả những gì tôi đã nói ở trên mà còn là con người của ông.

Trừ việc sinh tử ra thì mọi thứ còn lại đều là những vết xước, đều là bài học và trải nghiệm. Có những lúc chúng ta đã từng rất quyết liệt, rất nhiệt thành rồi đến một khung thời gian khác, khi ta nhìn lại thì nó lại trở thành một trải nghiệm, một miền ký ức. Bởi vì ở đó, chúng ta lại đang quyết liệt với một trải nghiệm khác.

Mọi thứ luôn thay đổi, liên tục biến chuyển như nhịp tim trong điện tâm đồ, và đó là một phước lành, vì khi đó chúng ta đang sống, rất sống động trong từng khoảnh khắc. Vì thế, hãy tận hưởng và vui vẻ nhé.

Source – Google
[bvlq_danh_muc]
Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}