Cái cây bé tí

Nhúm đất tẻo teo

Cành thì trơ trọi

Vậy mà vẫn xanh

Mỗi năm mỗi lớn

Bằng ngón tay người

Người nhìn người ngó

Cây gì lạ chi

Tên thì không có

Đời vậy mà vui!

Ta là ai giữa bốn bể mênh mông này, ta là ai giữa vụ trụ bao la không có nơi bắt đầu càng không có điểm kết thúc. Ta cứ đi tìm, tìm mãi bao nhiêu đời bao nhiêu kiếp, ta không biết mình tìm gì, ta không biết mình về đâu. Cuộc đời cứ quăng quật lên xuống trái ngang. Ta đi để trải nghiệm.

Đời ta cứ thế đi theo dòng chảy của sự hỗn mang & trật tự, hết đối cực này đến đối cực khác. Ví như tiếng khóc của đứa trẻ mới chào đời và nụ cười hạnh phúc của mẹ cha hay như hơi thở nhẹ bẫng của người ra đi và sự nghẹn ngào của người ở lại. Ta đi để trở về.

Mỗi sáng thức dậy là ta đang sống một cuộc đời mới, hạnh phúc hay khổ đau là do ta chọn.

Đêm về ngả lưng nằm xuống, ta đi về cõi mộng hư vô, ta hòa cùng ánh sáng nguồn cội. Ta ở đó sum vầy cùng tạo hóa.

Ta không có tên, Ta không có tuổi, đời ta cứ thế và vui!

P/s: Tay của ai đó chứ hok phải tay mình

#viettrongtamthaithien

#tstrinhthang

#Lataha

Nguồn ảnh: Hà Bùi

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}
>