Màn hình máy tính của mình là bài Kệ Đại Ấn – của Ts. Trịnh Thắng. Mình đã để bài kệ này ở đó gần 3 năm nay rồi. Nó như một lời nhắc nhở bản thân mình rằng đời sống này dù có nhiều bao nhiêu đi nữa, tâm trí này dù có bận rộn đến đâu đi nữa thì đến cuối cùng, tất cả đều sẽ hóa không. Để mình thực hành việc quán tâm liên tục trong hành trình tu học và tu tập của bản thân mình.

Tâm trí nó hay ho lắm, nó tinh vi lắm. Nó hết chạy đông rồi lại sang tây, nó cứ chìm rồi lại nổi, nó vừa chơi trò nạn nhân rồi lại đổi vai xoành xoạch đòi làm chủ đòi nắm quyền. Khi thì nó khóc lóc, khi thì dỗi hờn và điều quan trọng là nó nói chuyện liên tu ti, bất tận từ khi mở mắt ra cho đến khi nhắm mắt. Trò chơi này, mình phải mất rất nhiều thời gian để học làm bạn với nó, cũng phải vô cùng kiên nhẫn lại phải dữ dằn để có thể đấu trí với nó. Không nhanh, không chậm, cứ từ từ mà làm.

Cũng có nhiều lúc, mình bị đắm chìm trong những suy nghĩ miên man bất tận, thường xuyên để cảm xúc kéo đi và để tâm trí bị che mờ bởi những suy nghĩ không mấy tích cực. Thế nhưng cứ mở máy tính lên lại nhìn thấy lời nhắc nhở để thả lỏng và thở sâu, để cho mình tĩnh lặng và bình yên, để hiểu rằng dù có đi qua bao cõi thì ở đây thực lại vẫn không. Bài học này không hề mới, hoàn toàn chẳng có gì mới lạ. Ở trong tất cả các khóa tu, các bài giảng, các bài thuyết pháp hay hàng ngàn, hàng triệu quyển sách về tỉnh thức ngoài kia đều có nói đến. Mỗi thầy sẽ nói mỗi kiểu. Miễn là kiểu nào chạm đến ta, thì ta nhận thôi.

Mình không theo một tôn giáo nào, cũng không đi chùa từ rất rất lâu rồi. Mình lựa chọn việc tu học bằng cách quan sát tâm của mình mỗi ngày, Lúc mới còn gượng gạo, còn nhiều phán xét và khó chịu. Lâu dần, mình nhận ra tâm mình rõ hơn, nhận diện được từng chuyển động của tâm thức, để từ đó mà biết điểm dừng, để luôn nhìn lại điều gì từ bản thân để chỉnh sửa.

Bài học đó, cứ thế, liên tục sửa mình trong từng phút giây, trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động.

Nếu ngày xưa từng xua đuổi, từng từ chối những trải nghiệm không hay, không vui, không thích. Nếu ngày xưa từng từ chối đón nhận chính mình, để lao ra tìm kiếm sự ghi nhận của người khác. Thì bây giờ, mình thấy hạnh phúc vì biết yêu bản thân trọn vẹn hơn, chấp nhận bản thân một cách đủ đầy, không khiếm khuyết, không thiếu đi một mảnh ghép nào của chính mình, không bỏ đi bất cứ một trải nghiệm nào. Cứ vậy, mà góp nhặt lại giống như chơi một bức tranh ráp hình, ráp từng mảnh, từng mảnh. Để khi đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, các mảnh ghép sẽ trở thành một bức tranh trọn vẹn và hoàn chỉnh về mình, về đời mình, về sự tồn tại của mình ở nhân gian này.

Hôm trước có người hỏi sao mãi mình không tìm hay không mở cửa cho tình yêu đến :).

Người bảo mình khó tính, người lại sợ mình còn mang những trải nghiệm không vui trước kia chưa buông xuống được, người lo, người sốt ruột đem rao gả mình khắp nơi haha.

Mình lại nghĩ, tình yêu mình không hề thiếu. Mọi thứ trong đời mình rất đẹp, vì vậy mà tình yêu nó không còn bị giới hạn trong ngữ cảnh của nam nữ nữa. Mình không phải thánh thần, lại càng không phải không có cảm xúc mà hoàn toàn ngược lại. Vì vậy, mình tin rằng, chỉ khi mình trọn vẹn với chính mình thì nhất định ở đó đã đủ đầy tình yêu thương rồi.

Mình không đi tìm, cũng không hề đóng cửa. Chỉ đơn giản là cứ thuận theo nhân duyên thôi, đến thì nhận lấy, không đến cũng không sao cả. Có khi thế lại hay, vì khi đó, mình không có nợ nần gì ai. Đến và đi, vì vậy mà cũng tự do hơn, thong dong hơn trong cuộc đời này.

Mọi thứ cứ từ từ mà làm, vậy mà, mình lại đi nhanh hơn xưa rất nhiều

Mọi thứ, cứ từ từ mà học, vậy mà lỡ yêu cuộc đời nhiều đến mức hai vòng tay cũng không thể ôm trọn lấy.

Mỗi lần mình bị rớt mất sự bình an, lại thả lỏng, lại thở sâu để tìm về thực tại – Bình An, nó ở ngay đó, không đi đâu cả, vẫn luôn ở đó trong trái tim mỗi người chúng ta.

Hôm nay, bỗng nhiên muốn chia sẻ vài lời.

Hôm nay, đến đây vậy là đủ rồi!

[bvlq_danh_muc]
Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}