Source – Unplash.com

Thế giới đang thay đổi một cách nhanh chóng về mọi mặt, tôi cá là bạn nhìn thấy điều đó, cảm nhận được nó, thậm chí chạm được vào nó. Từ kinh tế, chính trị đến lạm phát, giá cả đang tăng trong khi đồng tiền thì trượt giá. Từ thế giới rộng lớn cho đến xã hội thu nhỏ, từ vòng tròn cộng đồng đến các mối quan hệ gần gũi nhất của chúng ta, tất cả đều đang thay đổi. Tôi không biết sự thay đổi của bạn như thế nào, nhưng với tôi, mọi thứ dường như quay ngoắc 180 độ. Và với tất cả những sự thay đổi đang diễn ra đó, tôi nghĩ mình đã rất may mắn, cực kì may mắn vì tôi có những kết nối mang tính chất xây dựng, những mối quan hệ cực kì chất lượng và bền vững theo thời gian. Và tôi biết rằng mình đã nỗ lực để xây dựng được những điều đó qua năm tháng chứ không chỉ dựa vào may mắn, nếu tôi là một kẻ không ra gì.

Gần đây, tôi thật sự có nhiều bài học sâu sắc về sự nhận thức bản thân có sức mạnh cực kì lớn, đặc biệt là khi phải đối diện với những tình huống cần đưa ra quyết định quan trọng. Và tất cả những bài học này không hề mới mẻ, nó giống như bài kiểm tra cuối kì, để cho tôi được lên lớp, để nâng cao hiểu biết và nhận thức bản thân một cách rõ ràng hơn bao giờ hết.

Và tôi sẽ kể cho bạn nghe 3 câu chuyện, 3 trải nghiệm và cũng là 3 bài học mà tôi gói ghém lại cho hành trang tiếp theo của mình

1 – Hiểu mình

Gần đây, tôi có một kết nối mới trong vòng tròn mối quan hệ của mình. Một kết nối chỉ vỏn vẹn trong khoảng 5 tháng từ rất hào hứng làm quen lúc ban đầu, tò mò và nỗ lực để kết nối ở đoạn giữa cho đến e dè, nghi hoặc, mất niềm tin và rời đi ở đoạn kết. (đọc đến đây, bạn nào nghĩ rằng là mqh yêu đương thì không phải, chỉ đơn giản là mqh giữa người với người)

Tôi sẽ không đi chi tiết về mối quan hệ này, nhưng những gì mà nó mang lại cho tôi lại vô cùng ấn tượng cả ở nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Tôi đã từng là một người dễ tính, dễ bị cảm xúc chi phối thế nên hay bị người khác thao túng tâm lý. Tôi đã cực kì nỗ lực để vượt qua thế nên tôi hiểu rất rõ việc xây dựng ranh giới nó quan trọng đến mức nào. Trong bộ sách của Đại Đức Haemin mà tôi từng đọc, tôi cực kì ấn tượng ở đoạn thầy viết “Tất cả các mối quan hệ trong đời mà chúng ta gặp đều giống như chiếc lò sưởi, Ta sẽ bị bỏng nếu ở quá gần và sẽ bị nguội lạnh khi ở quá xa”. Và với tất cả những trải nghiệm mà tôi đã từng có trước đây, tôi luôn giữ cho mọi thứ được ở mức vừa phải nhất có thể.

Quay trở lại với mối quan hệ kia, bài học mà tôi đúc rút ra được trong suốt 5 tháng này đó là sự mạnh mẽ và kiên cường để giữ vững vòng tròn phòng vệ của mình, những ranh giới được thiết lập dựa trên hiểu biết sâu sắc về bản thân, biết đâu là điểm giới hạn của mình, biết khi nào là lúc cần nói không một cách dứt khoát và tin tưởng vào giá trị của bản thân. Ở thời điểm khi kể với bạn câu chuyện này, tôi đã vượt qua được những lúc bị rơi vào cái bẫy cảm xúc, ranh giới bị xâm phạm và sự tự tin cũng bị nhấn chìm. Tôi nhớ có hôm tôi phải xin nghỉ làm ở nhà, trùm mền nằm khóc vì hoang mang đến mức tôi thấy những gì tôi làm đều không được đón nhận, không còn giá trị, sự tự tin và tình yêu bản thân lúc đó bị trả về con số 0. Lúc đó, tôi như bị trầm cảm, rất thảm hại.

Khi ngoảnh đầu nhìn lại, tôi nhận ra bài học mà người bạn đó mang lại cho tôi là vô cùng lớn, bạn dạy cho tôi hiểu một cách sâu sắc rằng vấn đề của bạn không phải vấn đề của tôi, nỗi đau của bạn càng không liên quan đến tôi và tôi cũng không có nghĩa vụ phải đi lấp đầy khoảng trống đó của bạn.

Khi tôi bắt đầu hụt hơi cũng là lúc tôi nhận ra rằng đã đến lúc phải kết thúc mối quan hệ này, tôi biết tôi đã lấy lại sức mạnh của mình, lấy lại được sự tự tin và tình yêu bản thân vốn có mà chỉ tạm vắng mặt vài hôm 🙂 . Sau đó, dù không bị ảnh hưởng trực tiếp nữa nhưng di chứng của nó cũng khiến tôi phải mất hơn 2 tuần để hồi phục lại năng lượng của mình.

Bài học lớn nhất trong câu chuyện đầu tiên này của tôi đó là sự gia cố hệ thống niềm tin và các giá trị sống cốt lõi của chính mình. Từ đó tôi không cho phép bất kì ai có quyền tước đi ánh sáng của mình. Mà ở đây tôi cũng nhận ra là chính tôi đã cho phép điều đấy xảy ra. 🙁

Hiểu mình đủ thì mình làm chủ đời mình, còn chưa hiểu đủ, thì mình còn đi vay mượn ý kiến và quyết định của người khác. Tham khảo ý kiến chứ không để họ quyết thay mình, mà lỡ họ có quyết thay mình, thì chọn lựa vẫn là ở mình. Nhiều người hay bảo rằng “Tôi không có sự lựa chọn khác”, không đâu, bạn có đó. Nghĩ kĩ mà xem!

Bởi vậy, hiểu mình là điều vô cùng quan trọng trong tất cả mọi việc. Hiểu đủ để biết yêu thương bản thân. Và chỉ khi yêu bản thân đủ và đúng cách, thì mới biết yêu người khác được. Bạn và mình đều là những cá nhân đầy đủ và trọn vẹn, chúng ta không có nghĩa vụ phải đi lấp đầy khoảng trống cho bất kì ai. Cũng là lời của thầy Haemin mà tôi không nhớ chính xác nguyên văn, chúng ta là những vầng trăng tròn đầy, tỏa sáng cho nhau, đôi khi sẽ có mây mù che mất nhưng gió sẽ cuốn mây đi và vầng trăng vẫn luôn tỏa rạng.

2 – Hiểu người

Công việc của tôi hiện tại là làm trợ lý Tổng Giám Đốc, tôi không thường nói về công việc của mình trên các nền tảng mạng xã hội vì tôi muốn thiết lập sự rạch ròi giữa sự nghiệp và cá nhân. Tôi đi làm cũng hơn 13 năm, trong mỗi công việc mà tôi từng đảm nhận đều mang lại cho tôi sự trưởng thành, sự chín chắn và mức độ chuyên nghiệp khác nhau.

Sự thúc đẩy hành động của tôi thường xuất phát từ nỗi sợ tôi không đủ giỏi. (Và trong thần số học của tôi cũng nói thế). Và cho đến khi đảm nhận vị trí này, tôi thấy nỗi sợ của mình được đẩy lên level max, cùng với nó là sự tò mò và niềm phấn khích mỗi khi được đẩy ra khỏi cùng an toàn của mình. Tôi nghĩ dù ở vị trí công việc nào, chúng ta đều phải có những tương tác xã hội, có gần, có xa, có xã giao, có hợp tác. Và ở mỗi cương vị thì mức độ và tần suất tương tác sẽ đòi hỏi khác nhau. Và nếu bạn chưa biết thì tôi là một hướng nội, tôi nuôi mèo và tôi thích được ở một mình. Nhìn tôi im im vậy thôi chứ thật ra là tôi im thiệt đó,haha.

Công việc của tôi, lại đòi hỏi sự khéo léo trong giao tiếp, cực kì chỉn chu trong công việc và yêu cầu cao trong việc tương tác với tất cả các đối tác. Bởi vì, dù muốn hay không thì mọi hành động, lời nói xuất phát từ tôi đều dễ dàng bị người khác hiểu là đại diện cho sếp.

Từ khi tôi đảm nhiệm vị trí này ở công ty, tôi thấy mình trưởng thành hơn nhiều, giao tiếp cũng chuyên nghiệp hơn, tác phong làm việc thì khỏi bàn tới, tôi mà làm không tới nơi tới chốn là tới công chuyện ngay và luôn. May cho tôi, môi trường làm việc dù cường độ cao, yêu cầu toàn đỉnh của chóp và làm cùng với nhưng con người thiện chiến, sát phạt khắp mọi mặt trận nhưng nhìn chung đều lành tính.

Hồi xưa thời trẻ trâu, tôi hay cự cãi, cãi không lại thì làm mình làm mẩy hoặc né tránh giao tiếp, không thích bị dưới cơ người khác và hay thể hiện bản thân theo nhiều cách khác nhau. Thích bắt người khác ngồi nghe mình nói chứ ít khi thật tâm lắng nghe chuyện của họ. Cứ mỗi lần bị ai đó vượt mặt là cái nỗi sợ bị bỏ lại phía sau nó lại kích hoạt tôi chạy hộc tốc về phía trước. Vậy đó, hồi xưa nói nhiều hơn bây giờ, trông nguy hiểm vậy thôi chứ rất là trẻ trâu, cái gì cũng thể hiện ra hết bởi vậy mới có câu chuyện dễ bị thao túng tâm lý ở mục #1. Sự thay đổi này không phải ngày một ngày hai mà một một quá trình dài sau nhiều năm đi làm và va chạm.

Tôi cũng đã từng hiểu rất sai về hai khái niệm lãnh đạo và giao tiếp, giờ khi ngày càng được huấn luyện và đào sâu vào hai khía cạnh này tôi thấy mình học được rất nhiều. Tôi học được rằng để dẫn dắt được người khác thì tôi phải tự dắt được chính mình, và để hiểu được người khác thì tôi phải học cách lắng nghe. Nghe để hiểu chứ không phải để trả lời, nghe để phản hồi chứ không phải để phản ứng. Và hai bài học này bạn sẽ thấy người ta nói rất nhiều ở trên mạng và hàng ngàn quyển sách (có khi hàng triệu ấy chứ), thế nhưng bạn sẽ chỉ hiểu và thấm được khi bạn thực hành thường xuyên cho đến khi nó trở thành thói quen.

Để nghe thì bạn cần tập cách im, vì chúng ta hay có thói quen cắt ngang lời người khác và rất thích thể hiện sự hiểu biết bằng cách cho họ lời khuyên, mà họ có cần đâu nè.

Để hiểu thì bạn cần mở trái tim của mình ra khi nghe, vì nếu không thì trong lúc bạn “giả vờ nghe” thì trong đầu bạn toàn tiếng nói nhỏ, có khi là sự phán xét, định kiến có sẵn rồi, khi đó dù người ta có nói gì, dù bạn có im lặng thì bạn cũng không hiểu được họ. Nghe từ trái tim chứ không phải từ tai, vì khi nghe từ tim, bạn hiểu không chỉ điều họ nói mà cả điều họ không nói. Chưa kể, người ta nói chuyện với bạn mà bạn có nhìn họ không hay bạn đang ừ hử vừa làm việc vừa nghe? (Đây là một điều tối kị trong giao tiếp), tôi sẽ không nói nữa nếu bạn không ở đó hiện diện với tôi, và tôi cũng muốn bạn làm điều tương tự để nhắc nhở tôi. Lại thêm cái nhưng nữa, đó là để hiện diện được, bạn cần phải có không gian cho nó thì khi đó mới có thể lắng nghe trọn vẹn được.

Để phản hồi thì bạn cần hiểu bối cảnh, có khi phải đặt câu hỏi, để giúp người ta làm rõ ý họ muốn nói

  • Có nhiều người nói chuyện không được lưu loát, ý nọ xọ ý kia, rối tinh, mù mờ.
  • Có nhiều người ý chưa nói hết, mặt mày đỏ bừng, tay chân lóng ngóng, khóe mắt đã ướt rồi.
  • Lại cũng có người muốn nói ý này nhưng diễn đạt ý kia và muốn người nghe phải hiểu đúng mình.
  • (Bạn còn biết trường hợp nào khác không, chứ tôi đã từng là 3 trường hợp ở trên và cũng đã gặp 3 cái trên rất nhiều)

Có câu trong tiếng anh là Context over Content, (Tạm dịch là nghe & hiểu từ bối cảnh để có đủ dữ kiện)

Đó, nghe thôi cũng đã đòi hỏi rất nhiều bước để đến được mức hiểu người. Dù ban đầu có hơi khó chịu và gượng gạo, nhưng làm nhiều bạn sẽ thấy chất lượng các mối quan hệ của bạn nó thăng hạng nhiều lắm. Bạn thử đi!

3 – Hiểu cái game mà bạn đang chơi

Cuộc sống của chúng ta là một trò chơi và bạn toàn quyền lựa chọn để chiến đấu hoặc chơi với nó. Tôi học được điều này từ thầy David Buck – một trong những người truyền cảm hứng nhất mà tôi từng gặp và phương pháp huấn luyện của thầy đã ảnh hưởng không nhỏ đến nhân sinh quan của tôi. Cũng bài học đấy, nhiều năm sau tôi lại được nhắc nhở bởi thầy Trịnh Thắng (TS), một người thầy dẫn đường khác trong đời tôi

Thầy Dave Buck là Coach và đồng sáng lập, điều hành CoachVille. Hai trong số những phương pháp luận nổi tiếng nhất của thầy là Tự do nội tại (Inner Freedom) và Vui chơi Cuộc sống (Play life). Mặc dù khi đó tài chính không cho phép tôi theo học chương trình Play life nhưng tôi đã bắt đầu hành trình tự khám phá bản thân bằng cách ngồi dịch hơn 600 trang cuốn sách của thầy và bằng cách nào đó, góc nhìn về cuộc sống của tôi đã thay đổi một cách tự nhiên. Tôi đã chọn không còn gai góc chiến đấu chống lại bất cứ điều gì xảy ra với mình mà quyết định chơi với nó và chấp nhận tất cả mọi thứ xảy ra cho mình.

Bạn biết rồi đấy, đã chơi thì phải có luật, dù chơi cái gì, chơi ở đâu hay chơi với ai. Hiểu và tôn trọng luật chơi là quy tắc thiết yếu (trong một số trường hợp thì nó còn là quy tắc sống còn). Kể cả cuộc chơi vượt lên chính mình cũng thế, không có ngoại lệ.

Cho dù chúng ta chọn chơi với cái gì thì việc nhận thức được điểm mạnh, điểm yếu, mong muốn/khát vọng thực sự cùng với cả những ảnh hưởng của xã hội cũng sẽ giúp chúng ta thiết lập những ranh giới phù hợp với các giá trị và mục tiêu của mình. Bạn phải biết bạn muốn gì, bạn là ai trong cuộc chơi đó.

(Intention) Ý định – (Expectation) Kỳ vọng – (Demand) Nhu cầu, 3 cái này có thể là sức mạnh thúc đẩy nhưng cũng có thể là cạm bẫy nếu chúng ta thiếu đi sự rõ ràng trong nội tâm của mình. Chúng ta rất dễ rơi vào cái bẫy tuân theo những kỳ vọng của xã hội hoặc đóng những vai, đeo những cái mặt nạ không phù hợp với bản thân mình. Tuy nhiên, tôi nghĩ bạn thừa hiểu sự thỏa mãn thực sự nằm ở việc sống đúng con người thật và giá trị thật của chúng ta.

Nói về điều này, tôi thực sự khuyên bạn nên đọc Tiếng nói của Tri thức và 4 Thỏa ước- của Done Miguel Ruiz.

Lâu lắm rồi tôi không viết nhiều đến vậy, hôm nay đến đây thôi.

Nếu bạn muốn chia sẻ bất kỳ câu chuyện hoặc suy nghĩ nào, tôi luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe!

[bvlq_danh_muc]
Share your thoughts

Your email address will not be published. Required fields are marked

{"email":"Email address invalid","url":"Website address invalid","required":"Required field missing"}